1

“Mãi mãi sẽ còn là yêu dấu …”

Gửi đến bạn bè -

Nếu được hỏi bạn thích khoảng thời gian nào nhất trong Tết cổ truyền của người Việt, chắc rằng phần nhiều câu trả lời sẽ dành cho đêm giao thừa – bởi tuy là đêm tối nhưng nó lại mang trong mình triệu triệu ánh sáng của hy vọng; nó chứa đựng khoảnh khắc có thể làm lay động lòng người, đó là lúc con người ta quên đi mọi ưu phiền của năm cũ, và mỉm cười bên những người thân yêu để đón chào một năm mới với tất cả niềm hân hoan.


Một trong những bài hát đón chào năm mới mà có thể bạn sẽ thích - “Khúc yêu thương” của Hoàng Quân. Bài hát là bức tranh của những cảm xúc thăng hoa, là hạnh phúc khi được cùng bạn bè chia sẻ những giây phút đầu tiên của một mùa xuân mới.


“Nhịp vang câu hát hân hoan chúc nhau mùa lành
Bạn bè tôi xiết tay ấm nồng
Chào mùa đã sang, ngàn hoa khoe sắc rộn ràng
Chờ đón tân niên trong tay bè bạn.

Thời gian trôi qua yêu thương, biết bao kỉ niệm
Bầu trời cao ánh sao hi vọng
Và tay nắm tay, lời ca vang mãi nhịp nhàng
Cả thế giới như mở ra.

Tìm về ngày ấu thơ
Tuổi mộng nhiều mơ ước dưới mái trường
Nhiều lần ta ước mơ hái sao trên trời
Vòng tay thêm lớn từng ngày
Năm tháng qua đi cách xa vời vợi.

Dòng đời rồi cuốn trôi
Kỉ niệm gọi ta mãi không trở lại
Chỉ còn trong giấc mơ mỗi đêm yêu thương tràn về
Lời ca vẫn hát ngày nào, từng phút trao nhau tin yêu.

***
Đêm qua đi giây phút đón năm vừa sang
Trong tim ta khao khát thắp ngọn lửa sáng
Mãi mãi sẽ còn là yêu dấu những tháng ngày bên nhau”

Hãy chìm lắng vào giai điệu và ca từ của bài hát nhé, có lẽ bạn sẽ thấy hẳn cũng là may mắn nếu mình được trải qua một lần những cảm xúc đẹp đến như thế, và càng đáng quý hơn khi bạn là những lưu học sinh ăn tết xa nhà - như những lưu học sinh tại STUT chúng tôi.

Công tác chuẩn bị cho đêm giao thừa xa quê hương đã được họp bàn và lên kế hoạch trước đó khá cụ thể, mọi người quyết định sẽ cùng nhau dùng bữa tối, cũng diễn kịch táo quân và đặc biệt là sẽ có món bánh chưng được tự tay gói bởi những nghệ nhân không chuyên.


Và chúng tôi đã được đón một đêm giao thừa với đầy đủ ý nghĩa, có một bữa ăn tất niên đông vui, có màn kịch Táo quân làm những người khó tính nhất cũng phải cười ngặt nghẽo, có mâm cơm cúng ông bà với đầy đủ bánh chưng, gà, xôi, chè, mâm ngũ quả và mùi nhang quen thuộc của ngày Tết.

Bên nhau tại sân San – Lien rộng lớn, chúng tôi lặng im chờ đợi. Và rồi cũng đã đến, giây phút đồng hồ tích tắc điểm đúng 0 giờ và những ánh pháo hoa được bắn sáng lên bầu trời bao la. Khí trời đủ rét để mỗi người cảm thấy hơi ấm của những người bạn ở bên đáng quý hơn bao giờ hết, và giây phút giao mùa đầy ý nghĩa để ai cũng muốn ôm hôn những người bạn của mình, bỏ qua tất cả những phiền muộn giận hờn mà ai đã lỡ có với ai. Mọi người truyền hơi ấm cho nhau qua những cái bắt tay thật chặt, những ánh mắt đầy yêu thương, và chúc nhau những câu chúc an lành chân thành nhất. Có nước mắt, có nụ cười, nhưng tất cả đều ánh lên niềm hân hoan và hạnh phúc. Những người bạn còn lạ lẫm cách đây mấy tháng giờ trở nên thân quen và thân yêu đến kỳ lạ, những con người đến từ những vùng, miền khác nhau của Việt Nam trở nên gắn bó hơn tự bao giờ. Chúng tôi nói cười, bữa ăn đầu tiên của năm mới không gì có thể thú vị hơn là cùng nhau chia sẻ đĩa xôi, con gà, mâm ngũ quả, mỗi người một chút nhưng ấm lòng tất thảy.

Tiếng cười nói râm ran hết cả sân trường, chúng tôi đã đón Tết như một đại gia đình, đâu đó có nỗi nhớ nhà len lỏi nhưng nụ cười và tình cảm của bạn bè đã làm lòng người trở nên nhẹ nhõm. Khoảnh khắc này, ai cũng có cho mình những ước nguyện riêng mà trong lòng không khỏi cảm thấy hạnh phúc khi đang được sống trong vòng tay bè bạn, dẫu biết là những giây phút này rồi sẽ chỉ còn là  kỷ niệm …

Thế rồi mọi người tản ra, nhưng vẫn luôn ríu rít trên đường về ký túc xá. Mỗi người đều cố gắng đi tìm cho mình một nhành lộc non, với mong muốn cho mơ ước của mình sẽ trở thành hiện thực. Và trong ước mơ đó, có một phần dành cho bạn bè …
- Nancy -
read more "“Mãi mãi sẽ còn là yêu dấu …”"
1

Banzan cafe – Cà phê Việt ở Taiwan

“ Cafe không biết từ bao giờ đã trở nên gần gũi và quen thuộc với người dân Việt Nam đến thế. Cái vị đăng đắng, đầm đậm bên đầu lưỡi, mùi hương hạnh nhân, mùi đất lan tỏa bên tách cafe khiến cho người ta phải ngất ngây...và cứ như thế cafe đi vào lòng người Việt một cách đằm thắm nhẹ nhàng.”

Hương vị cafe đậm đà đã trở nên quen thuộc trong nhịp sống mỗi ngày của người dân Việt. Sự tinh tế của cafe Việt thể hiện ở nét văn hóa và phong cách thưởng thức cafe khác lạ của người Việt. Người Việt có phong cách thưởng thức cafe rất riêng, thưởng thức cafe như một thứ văn hóa: nhâm nhi và suy tưởng. Ngồi bên tách cafe, vừa nhấp từng ngụm nhỏ vừa đọc báo, nghe nhạc, trò chuyện cùng bạn bè, cùng đối tác làm ăn, hay ngồi làm việc, và còn để suy ngẫm về cuộc sống, về con người.


Sinh ra và lớn lên trong lòng nét văn hóa đặc trưng đó nên ít nhiều nó đã ảnh hưởng đến đời sống và thói quen của mỗi chúng ta. Xa quê hương đến với xứ sở coi cafe là thức uống nhanh, có tác dụng chống buồn ngủ thì mỗi dịp cuối tuần càng thấm thía khát khao được ngồi bên 1 tách cafe nhỏ giọt, chuyện trò cùng bạn bè…
Với mong muốn lưu giữ và kế thừa liên tục nét văn hóa riêng này, đồng thời tạo ra một sân chơi thân thiện và bổ ích cho anh chị em vào dịp cuối tuần, Banzan cafe tuần đầu tiên được tổ chức vào một sáng chủ nhật đẹp trời đã được sự tham gia ủng hộ của rất nhiều anh chị em STUT, một số chị em ở Chengkung.

…dậy sớm hít thở không khí trong lành buổi sáng cuối tuần để thấy một ngày cuối tuần ý nghĩa và dài hơn

…bên cạnh bạn bè vừa nhâm nhi tách café vừa hàn huyên chuyện đó đây sau một tuần học hành và làm việc vất vả.

… và không quên ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ để kỹ niệm về sau.
Ít thôi, nhưng hy vọng mang đến cho mọi người tiếng cười, sự thoái mái và ý nghĩa trong ngày cuối tuần. Mong muốn củng cố sự thân thiết, đoàn kết, cởi mở trong cộng đồng anh chị em người Việt xa nhà. Xin chân thành cám ơn các anh chị em đã nhiệt tình ủng hộ cho ý tưởng này. Hy vọng chúng ta sẽ tiếp tục lưu giữ và phát triển nó.



 Vừa nhâm nhi cafe vừ ngẫm nghĩ "vợ giờ này đang làm gì nhỉ???"

Có cả những dịch vụ bổ sung...
Những nụ cười...
... Và khoảnh khắc đáng nhớ
Cindy-Nguyen
read more "Banzan cafe – Cà phê Việt ở Taiwan"
2

Chia Tay Cây Cổ Thụ Già

Ngày đầu tiên bở ngỡ đến phòng S301 nhận lớp, IMBA khóa 4 đã được giáo sư Huang nhắc đến một sinh viên Việt Nam rất chăm chỉ, Lê Ngọc Bích - một tấm gương học tập, một niềm tự hào của sinh viên Việt Nam ở STUT. Là một người gắn bó với STUT lâu nhất (học miết không thấy tốt nghiệp), cũng là người đã chia tay và đón nhiều thế hệ SV VN ở STUT (dù mới 5 khóa – và nghe có thông tin em xinh tươi mới đi đón - hihihi). Buồn vì chia tay một sư huynh gắn bó và vui cùng niềm vui được trở về đoàn tụ của anh.

LÊ NGỌC BÍCH (Robert-le)

Mail: lngbichmt@yahoo.com

108C chung cu Tran Quoc Thao, Tran Quoc Thao, F9, Q3, tp HCM

Master Thesis: SIMULATION AND ANALYSIS ON DIFFUSER AND PERISTALTIC MICROPUMPS USING ANSYS & FLUID-ELECTRIC ANALOGIES

PhD Thesis: DIFFUSER TYPE PERISTALTIC MICROPUMP OPTIMIZATION: THEORY AND REALIZATION

Trước khi anh Bích về cũng đã chia xẻ một số cảm xúc và kinh nghiệm học tập với các anh chị em thông qua yahoo.

BUZZ!!!

Cindy: làm phiền anh khoang 5 phut dc không

Robert le (BICH): ok

Cindy: lần về này cũng coi như là anh về luôn

có thể mô tả ngắn gọn cảm xúc của anh sau hon 4 năm gắn bó ở STUT không?

Cindy: úi cha, có nhiều cảm xúc hay sao mà suy nghĩ lâu vậy

Robert le (BICH): cung hok biet noi sao, cam suc thi co nhieu, nhung noi ngan gon lai thi hoi kho.

Robert le (BICH): stut giong nhu mot nguoi iu cua minh vay, doi luc no tao cam giac iu thuong, thoai mai …nhung cung co luc tao cho minh cam giac tuc toi, buon..

Cindy: ok, giờ về Vn, anh nhớ nhất là chổ mô ở STUT

Robert le (BICH): tang 13 nha T

Cindy: why?

Robert le (BICH): some thing special, some special feeling

Cindy: cái này special thiệt đây

Robert le (BICH): hihi

Cindy: anh là người có thể nói là " cổ thụ" nhất ở stut, các thế hệ stut lần lược đi qua, mỗi thế hệ đi qua anh co cảm xúc chi không?

Robert le (BICH): that long ma noi a cam thay the he dau la co nhieu tinh cam nhat, vi luc do tui anh la mot khoi, co nhieu thoi gian cho nhau, moi nguoi quan quyt nhau hon, rat tinh cam

Cindy: những ngày đầu tiên có lẽ là vất vả nên nhiều tình cảm

Cindy em thấy những khóa sau cung nhiều tình cảm ma

Robert le (BICH): ko nhu khoa dau tui anh

Cindy : có lẽ do khoa 1 it người, mọi người lần đâu tiên xa nhà và cảm thấy bỡ ngở nên quấn quýt nhau hơn. hêhhhe

Robert le (BICH): cung co the, hihi

Cindy: về rồi có lưu luyến không? vì em thấy một số người về VN cũng rất nhớ STUT

Robert le (BICH): anh nghi la minh cung se rat nho stut, vi ca 4 nam may song o day, dac biet la o stut thi minh chi song va quanh quan trong khuon vien truong

Robert le (BICH): cung co nhieu ki niem

Cindy: uhn

Cindy: có thể nói anh có nhiều kinh nhiệm học tập và sống ở đây, có gì khuyên nhủ đàn em không?

Robert le (BICH): dieu anh muon nhan goi nhat voi moi nguoi da va dang hoc o

Robert le (BICH): bon minh la nhung nguoi dau tien hoc o day

Robert le (BICH): nguoi ta se danh gia sv hoc o DL hay stut thong qua bon minh

Robert le (BICH): nen fai co long tin, fai tu tin, fai khang dinh duoc minh

Robert le (BICH): khong fai ko co nguyen co ma nguoi ta danh gia cao nhung nguoi hoc o chau Au hay My, chi don gian vi nhung nguoi da tung hoc o do nguoi ta lam duoc gi

Cindy: hihihih, những khóa sau cũng có rất nhiều người học tốt và sinh hoạt tốt

Robert le (BICH): mot dieu nua la hoc o day anh thay minh cung chang hoc dc gi nhieu o lop nhieu ca, nen tranh thu thoi gian de tu trang bi them

Robert le (BICH): minh tu tin o ban than

Robert le (BICH): tu tin o tap the

Cindy: còn học Chinese? anh là đỉnh cao chinese rồi, có bí quyết không?

Robert le (BICH): ack

Cindy: có rất nhiều người cho rằng học chinsese là không cần thiết

Robert le (BICH): anh la thuoc cai dang ko hoc ko duoc, cai do tuy vao dinh huong cua ban than

Cindy: riêng em thì học chinese không nghĩ là sẽ phục vụ cho công viec sau này, chỉ là thích học thôi

Robert le (BICH): thich hay ko cung mot fan dinh huong duoc ban than

Robert le (BICH): biet them mot ngon ngu la song them mot cuoc doi ma em, hoc them mot ngon ngu thi ko bao gio la du ca

Robert le (BICH): nen ko can ban ve dinh huong nghe nghiep gi ca

Robert le (BICH): don gian la minh cma thay thich la du roi

Cindy: hôhhoh, có động viên rồi, đỡ quá.

Robert le (BICH): neu no fuc vu cho muc dich nghe nghiep sau nay thi hoc ko thi thoi, thi cung ko fai la sai,nhugn lam sau ma chac chan rang no ko giup ich cho cong viec sau nay ha em?

Robert le (BICH): co hoi la do minh tao ra ma

Robert le (BICH): thi nhung du an hop tac, hoac fan ngoai giao voi cac nuoc noi tieng hoa se do minh fu trach

Robert le (BICH): nhung cai do la loi ich vo hinh, doi khi minh ko thay duoc

Cindy: hêhhe, trước khi về cưới vợ có nhắn gửi chi cho chị em không?

Robert le (BICH): cai nay thi anh ko biet noi gi, hi vong chi em xitut ngay cang xinh hon, tu tin hon

Robert le (BICH): mot cai nua anh cam thay la hinh nhu nhieu nguoi hoc o day lang fi thoi gian cua minh nhieu qua

Robert le (BICH): minh ko nen hi vong la hoc duoc gi nhieu o truong lop, o GS

Robert le (BICH): va cai nay cung co nhieu nguoi fan anh, cung co nhieu nguoi the hien bat man ro, la thay sao ko hoc duoc gi

Cindy uhn

Robert le (BICH): nhung anh nghi cai minh hoc o day la cuoc song

Robert le (BICH): la cach song

Robert le (BICH): la quan he

Robert le (BICH): la su truong thanh

Robert le (BICH): con kien thuc thi fai biet tu trang bi them

Cindy: ý của anh tóm gọn lại là phải biet enjoy đúng không

Robert le (BICH): hihi , noi chung la cung ko nen qua qua cang thang, no lai giup ich cho em trong viec tim huong di moi, tu tin trong nghien cuu

Cindy: ok, xie xie anh!


Anh Bích Cùng các anh chị em khóa 1&2

Anh Bích Cùng các anh chị em khóa 3

Anh Bích cùng các người mẫu khóa 5

(Cindy_Nguyễn)
read more "Chia Tay Cây Cổ Thụ Già"
4

Banzan – Vùng trời kỷ niệm

Banzan Vùng tri k nim

“ Chị ơi! Học hai năm ở STUT chị nhớ nhất là chỗ mô?...

Chị nhớ nhất là những ngày học như điên dại ở thư viện và những giây phút thật vui vẻ khi ngồi ở vườn Banzan…”

Banzan đi vào ký ức của nó từ câu chuyện tâm sự và chia sẽ kinh nghiệm học tập với chị bạn đồng nghiệp cùng trường. Vẫn nhớ như in ngày đầu tiên bỡ ngỡ bước chân qua STUT, vì tò mò hay vì điều gì đó, nó cùng hai người bạn đi thăm vườn Banzan đầu tiên. Những đám cỏ xanh mướt, những cây cổ thụ rậm rạp cổ kính, những hàng ghế xinh xinh độc đáo được làm từ những thân cây, nó không quên bước lên bục của một cái bàn làm bằng gỗ, ra dáng một người đang thuyết trình tại hội nghị….Và ắc hẳn không thể bỏ qua chương trình làm dáng trước ống kính….Đó là những hình ảnh mộc mạc, giản dị đầu tiên nó nhớ về Banzan.

*****

“Tối ni 7h tập trung ở vườn Banzan để tham gia 2-9 và giới thiệu sinh viên mới nghe”. Háo hức, xúng xính…anh chị em tụ tập vui chơi. Giới thiệu nhau, hát hò rồi cùng nhau nướng thịt uống bia….trước lạ sau quen, tiếng cười nói giòn giả, râm ran đến tận đêm khuya. Sau chuỗi ngày lặng lẽ. rồi banzan lại reo hò, từng bừng cùng tiếng hò hét, rộn ràng của anh chị em STUT dịp 20 tháng 10 và ra mắt ban chấp hành mới…

*****

Banzan lại lần nữa chứng kiến cà nhả STUT chia nhau từng hộp cơm, chén trà sau chuỗi ngày vất vả vật lộn với trại, múa hát và công tác chuẩn bị cho lễ hội văn hóa. Rồi tiếng hò hét inh ỏi cùng ông già Banzan sau những trận giao lưu bóng đá, rồi những tối anh chị em quây quần tổ chức sinh nhật cho nhau ấm áp trong vòng tay của Banzan… Kỷ niệm lại thêm kỷ niệm, Banzan đã trở thành nơi quá quen thuộc với gia đình STUT.

*****

Banzan dễ đi vào lòng người bởi nó không lớn nhưng không quá nhỏ, không quá cổ kính nhưng cũng không chói chang. Banzan có sự tươi trẻ của mùa xuân, nhiệt huyết của mùa hè, thơ mộng khi thu sang và se sắt khi đông về.

*****

Và với nó, nặng lòng với Banzan hơn vì anh. Bửa cơm đầu tiên anh nấu cho nó ăn ấm áp trong lòng Banzan. Ăn cơm ở Banzan đã trở thành một thói quen, một sở thích không chỉ của nó và anh, mà còn là của những “nhà” khác nữa. Cuối tuần là các nhà tụ tập nhau về Banzan ăn cơm, vẫn nhớ lúc chạy qua chạy về xin tí mắm, vài miếng giấy, tiếng cười nói thì thầm, khúc khích hạnh phúc và ấm áp biết bao. Sáng thứ bảy chủ nhật hai đứa lại rủ nhau ra Banzan nhâm nhi café nghe nhạc, hít thở không khí trong lành. Nhìn từng giọt café rơi, thầm ước sẽ có 1 Việt café ở Banzan, ước mơ vẫn còn đó, Banzan vẫn đó, nhưng chỉ còn lại mình nó.

*****

Chiều nay gió đông về, tiết trời se se lạnh, nó lang thang trong trường, ghé qua Banzan nghỉ chân, vẫn hàng ghế đó, khoảng sân đó, nó thấy hình ảnh anh và nó nhồm nhoàm miếng bánh ăn chiều trước khi anh hay nó đi làm. Dù đông có lạnh, gió có lớn, chỉ cần được ngồi bên nhau nhấm nháp miếng bánh kẹp nóng hổi, ấm áp biết bao…

…lòng thoáng buồn khi tiếc nhớ những ngày tháng không thể quay trở lại,

…..nhưng sẽ mỉm cười với những ấm áp, hạnh phúc hoặc đôi lần trăn trở…

… chút nuối tiếc vì quá ngắn ngủi ở nơi đây…

…và hài lòng vì đã sống cho nhau thật trọn vẹn….

*****

Thầm nghĩ, có nhứng phút giây hạnh phúc đến nhẹ nhàng, cảm nhận và giữ trong tim để tưởng như là mãi mãi. Có một ước mơ nho nhỏ, được tay trong tay anh nhẹ bước trên vùng đất kỷ niệm này, sống lại cảm giác của ngày qua...

Banzan 20/10/2008
Party 2/9/2008
Birthday o banzan
Ăn cơm ở Banzan
Tác giả và Banzan
Cindy-Nguyen

read more "Banzan – Vùng trời kỷ niệm"